Truyện Trầm Vụn Hương Phai – nam chính thâm tình full

Truyện Trầm Vụn Hương Pha về những tình yêu thầm lặng. Đây là câu chuyện về sự hồi sinh của một trái tim tưởng như đã hoá tro tàn…Nhan Đàm là một yêu tinh hoa sen. Dư Mặc, một con cá thành tinh, là chủ nhân của nàng. Nhan Đàm cùng Dư Mặc phiêu bạt khắp phương trời, tìm ăn những linh hồn bẩn thỉu, độc ác để “bồi bổ thân thể”. Cho tới một ngày, xui xẻo ập đến khi họ gặp phải thiên sư Đường Châu, một linh hồn tinh khiết chuyên trừ yêu diệt ma, bảo vệ bách tính, tạo phúc cho nhân gian. Không có đen đủi nhất, chỉ có đen đủi hơn, Nhan Đàm không ngờ rằng chút rắc rối nhỏ này đã cuốn nàng, Đường Châu và cả Dư Mặc vào những hiểm nguy trùng trùng trên con đường đi tìm thần khí thượng cổ, càng không ngờ rằng từ đây, những đau thương trong quá khứ tưởng như đã bị chôn vùi vĩnh viễn giờ đây lại sống lại, đe doạ cướp đi hạnh phúc của hiện tại.

Một ngày xa xưa đó, nơi thiên cung xa xôi chín tầng trời, có đôi tứ diệp hạm đạm song sinh ra đời bên bờ Dao Trì, một bông mang tên Chỉ Tích, một bông tên Nhan Đàm. Chỉ Tích thông minh, dịu dàng, cẩn trọng, chu đáo. Nhan Đàm nghịch ngợm, bướng bỉnh, quậy phá. Nàng không thích học hành chỉ thích rong chơi, không thích đọc sách chỉ thích trêu chọc con cá của Nam Cực tiên ông. Ấy vậy mà bông hoa ương bướng đó lại sớm vướng phải lưới tình.

Cuộc chiến tiên ma Truyện Trầm Vụn Hương Phai nổ ra, thiên giới giành thắng lợi nhưng thương vong vô số. Ứng Uyên thần quân uy phong lẫm liệt một thời nay phải lay lắt qua ngày trong thân xác tàn tạ. Đôi mắt bị mù, cơ thể bị độc dược giày vò, mỗi ngày trôi qua là một ngày đày ải. Nhưng một Ứng Uyên thất thế lại khiến trái tim Nhan Đàm rung động. Nàng yêu Ứng Uyên. Vì hắn, nàng có thể bứt từng cánh hoa để giúp hắn trị độc. Vì hắn, hình phạt đốt da róc thịt nàng cũng chịu đựng được. Vì hắn, nàng nguyện dùng nửa trái tim của tứ diệp hạm đạm để chữa bệnh cho hắn. Cũng có sao đâu, dù sao cả trái tim này cũng nguyện trao cho hắn rồi. Người khác có thể nghĩ Nhan Đàm ngu ngốc. Nhưng Nhan Đàm trước giờ có để ý ánh mắt, suy nghĩ của người khác bao giờ. Nàng luôn chỉ làm những gì nàng muốn làm. Nàng chưa từng yêu và giờ nàng đã yêu một lần thì hi sinh tất cả vì hắn có gì mà đáng tiếc.

Nhưng đến cuối cùng, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình. Đôi mắt của Ứng Uyên đã khỏi. Nhưng hắn không nhận ra nàng hay dù nhận ra cũng vờ như không nhận ra? Dù thế nào cũng không còn quan trọng nữa. Một nửa trái tim của Nhan Đàm đã dâng cho hắn, nửa còn lại cũng như trầm hương chỉ còn lại chút tro tàn. Nhan Đàm từ bỏ tiên thể, gieo mình xuống dòng luân hồi. Những tưởng từ đây có thể cắt đứt tơ tình nào ngờ linh hồn bị thương tổn của Nhan Đàm lang thang bên dòng Dạ Vong Xuyên đến hơn tám trăm năm. Đến khi thoát ra, Nhan Đàm đã không còn là Nhan Đàm của ngày xưa.

Chỉ có điều, Nhan Đàm không biết rằng khi nàng còn đang lạc hướng bên bờ Vong Xuyên, có một con cá nhỏ ngốc nghếch vẫn đang ở trong đầm sen của Nam Cực tiên ông ngóng đợi nàng. Hắn ngóng đợi một cô tiên hoa ngu ngốc ham chơi đến chọc phá hắn, đọc sách cho hắn nghe. Tiên hoa đó đáng ghét lắm nhưng hắn vẫn ngóng đợi nàng. Ngờ đâu một lần đợi này lại là đợi cả đời. Con cá bé nhỏ cuối cùng cũng đến ngày có thân xác. Không chần chừ, không do dự, rời khỏi thiên giới, hắn đi tìm nàng…


Phải thú thật rằng, tiên hiệp truyện và huyền huyễn không phải thể loại yêu thích của tôi. Nhưng đến với “Trầm vụn hương phai”, tôi vẫn thật sự rung động.

Một trong những điểm nổi bật của “Trầm vụn hương phai” là cốt truyện và tình tiết độc đáo. Cách tác giả kể chuyện quá khứ và hiện tại đan xen khiến câu chuyện vốn đã ly kỳ, cuốn hút càng trở nên hấp dẫn khi từng tình tiết được gợi mở từ từ, giống như từng mảnh hiện ra tạo thành một bức tranh hoàn mỹ. Văn phong không quá hoa mỹ nhưng vẫn giàu cảm xúc.

Tôi rất thích cách tác giả Tô Mịch miêu tả cảm giác đau khổ và tuyệt vọng của Nhan Đàm. Lời văn không cần quá “gồng” tạo cảm giác mệt mỏi mà thay vào đó vẫn bình đạm nhưng từng con chữ lại như xoáy sâu vào trái tim người đọc. Cũng phải nói thêm rằng, để có thể truyền tải được những đường nét ấn tượng trong văn của Tô Mịch, không thể không nhắc đến các bạn editor. Lời văn trau chuốt, câu từ chỉn chu cùng văn phong được Việt hoá khá chuẩn làm nên một bản dịch thành công. Có lẽ khả năng viết lách còn non kém cùng vốn từ vựng nghèo nàn của tôi không có cách nào diễn tả hết cái hay, cái tinh xảo trong văn phong của của Tô Mịch. Tôi chỉ có thể nói rằng, Tô Mịch rất tinh tế khi miêu tả một nỗi đau đã đi vào dĩ vãng.

Cuối cùng, tôi muốn nói về hai nhân vật nam trong câu chuyện , đối với Ứng Uyên đế quân, cảm xúc của tôi đối với nhân vật này khá phức tạp. Không ghét nhưng tuyệt đối không phải yêu. Có lẽ chỉ có sự tiếc nuối cho một tình yêu không dũng khí. Còn đối với Dư Mặc, đây là một trong những nam chính khiến tôi cảm động nhất. Ngày đó khi chàng từ bỏ địa vị thần tiên, rời khỏi thiên giới, liệu chàng có bao giờ biết chắc mình sẽ tìm được nàng tiên hoa ngày nào? Tôi nghĩ chàng cũng chẳng thể biết chắc. Nhưng chàng chưa từng hối hận. Để đến một ngày Dư Mặc gặp lại Nhan Đàm nơi Da Lan sơn cảnh.

Đọc truyện đã full tại: http://goctruyen.com/tram-vun-huong-phai/

Review by Linh_Hy Dung Hoa